xuân cố hương

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 

Xuân cố hương


Tâm sự của người con trai miền Nam

bỏ xứ ra đi vào mùa xuân 1979

có người yêu còn ở lại Việt nam.


Em tiễn anh đi bỗng nghẹn lời

Mi sầu phủ tím bến hoang khơi

Mai đào héo nụ buồn ngơ ngác

Em khóc mưa giăng kín mịt trời.


Đã mấy xuân rồi em biết không?

Thiếu em quán vắng rượu không nồng

Men đời nhạt nhẽo tình hưu hắt

Trên bến chiều xưa em vẫn trông?


Đã mấy xuân rồi anh vắng ai?

Xót xa hương khói lạnh xuân đài

Không còn ngũ quả tay em xếp

Xuân thiếu tình quê xuân sắc phai.


Đã mấy xuân rồi anh nhớ ai?

Vấn vương hò hẹn những canh dài

Hoa vàng nở thắm tình non nước

Tỉnh giấc xuân tìm một bóng mai.


Nay tiễn đông tàn xuân mới sang

Thương ai tuyết trắng rụng mơ màng

Đơn côi một bóng đời xa xứ

Khối tình xuân cũ vẫn đeo mang.


Em vẫn là em xuân cố hương

Vẫn đang trinh trắng tuổi xuân hường

Ráng chiều còn đọng trong màu mắt

Bến cũ người xưa bao vấn vương.



    
              Hà chính Bình

                    Dec/1994

More...

ba mươi năm một chiêm bao

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 

         ba mươi năm

         một chiêm bao


Đêm đen.

Thành phố không đèn

trôi theo ký ức.

Căn gác xép hẹp

từng là ước mơ

bồng bềnh trong sương mờ.

Đôi bàn chân lạnh ngắt

không giầy không tất

dẫm lên những ô gạch.

Ba mươi năm

tôi đánh mất

lá me rơi.

Ba mươi năm

tôi đánh mất

mảnh giấy làm đời

thuở trống chiêng.


Đêm đen.

Mặt người không đèn

chân trần dò kỷ niệm

ánh mắt thập thò nhập nhẹm

sau hàng cây âm u.

Khuôn mặt phảng phất nét xưa

hơi men phả vào mũi

"bạn đấy à

lâu không lên?"


Đêm đen.

Ngõ nhỏ không đèn

ngôi nhà kèn kẹt mọt gỗ

méo mó lệch lạc già nua

tiếng ru khàn ngái ngủ.


Đêm đen.

Chẳng đâu có đèn.

Tôi vẫn đi như thế

cùng mấy đứa trẻ lang thang

chìm sau góc khuất cuộc đời.


Vancouver

Jan. 12/010

More...