xuân cố hương

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 

Xuân cố hương


Tâm sự của người con trai miền Nam

bỏ xứ ra đi vào mùa xuân 1979

có người yêu còn ở lại Việt nam.


Em tiễn anh đi bỗng nghẹn lời

Mi sầu phủ tím bến hoang khơi

Mai đào héo nụ buồn ngơ ngác

Em khóc mưa giăng kín mịt trời.


Đã mấy xuân rồi em biết không?

Thiếu em quán vắng rượu không nồng

Men đời nhạt nhẽo tình hưu hắt

Trên bến chiều xưa em vẫn trông?


Đã mấy xuân rồi anh vắng ai?

Xót xa hương khói lạnh xuân đài

Không còn ngũ quả tay em xếp

Xuân thiếu tình quê xuân sắc phai.


Đã mấy xuân rồi anh nhớ ai?

Vấn vương hò hẹn những canh dài

Hoa vàng nở thắm tình non nước

Tỉnh giấc xuân tìm một bóng mai.


Nay tiễn đông tàn xuân mới sang

Thương ai tuyết trắng rụng mơ màng

Đơn côi một bóng đời xa xứ

Khối tình xuân cũ vẫn đeo mang.


Em vẫn là em xuân cố hương

Vẫn đang trinh trắng tuổi xuân hường

Ráng chiều còn đọng trong màu mắt

Bến cũ người xưa bao vấn vương.



    
              Hà chính Bình

                    Dec/1994

More...

ba mươi năm một chiêm bao

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 

         ba mươi năm

         một chiêm bao


Đêm đen.

Thành phố không đèn

trôi theo ký ức.

Căn gác xép hẹp

từng là ước mơ

bồng bềnh trong sương mờ.

Đôi bàn chân lạnh ngắt

không giầy không tất

dẫm lên những ô gạch.

Ba mươi năm

tôi đánh mất

lá me rơi.

Ba mươi năm

tôi đánh mất

mảnh giấy làm đời

thuở trống chiêng.


Đêm đen.

Mặt người không đèn

chân trần dò kỷ niệm

ánh mắt thập thò nhập nhẹm

sau hàng cây âm u.

Khuôn mặt phảng phất nét xưa

hơi men phả vào mũi

"bạn đấy à

lâu không lên?"


Đêm đen.

Ngõ nhỏ không đèn

ngôi nhà kèn kẹt mọt gỗ

méo mó lệch lạc già nua

tiếng ru khàn ngái ngủ.


Đêm đen.

Chẳng đâu có đèn.

Tôi vẫn đi như thế

cùng mấy đứa trẻ lang thang

chìm sau góc khuất cuộc đời.


Vancouver

Jan. 12/010

More...

giấc mơ thơ

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 

hà chính bình


GIẤ́C MƠ THƠ


Liềm trăng gặt gió trên đồi

Không gian trọc lốc tôi ngồi tôi mơ.


Tìm em trong vạn vần thơ

Nhấc lên một chữ sương mờ bến sông

Chữ kia sao nhấp nhỏm lòng

Đợi người bên ấy còn hong tóc thề.

Nhà nghèo mái lá ven đê

Đón tình em thắm kịp về hoàng hôn.

Gieo vần em khéo tay thon

Vuốt mềm suối tóc gửi hồn chiêm bao

Thơ đề mượn cánh hoa đào

Hàng trăm câu chữ lạc vào vườn xuân.

Bóng em thấp thoáng xa dần

Mới đây đã đấy/dấu chân/dạ sầu

Hỏi người em gái thơ đâu?

Thi nhân bỡ ngỡ lòng nâu nẫu buồn.

Dẫu đời lắm thói bán buôn

Dư âm em vẫn còn vương cuối trời.


Liềm trăng gặt gió trên đồi

Không gian trọc lốc tôi ngồi ngẩn ngơ.

More...

vắng một muà sim

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 

vắng một mùa sim


(nhớ Lạng Sơn 1967)


ta thầm hỏi sim sao không thấy

nắng hè chang chói nỡ quên sim?

Hương kia sắc ấy đâu còn nữa

Vắng một mùa sim/Một mối tình.


Giữa đồi sim tím năm xưa đó

Gió lộng hồn sim rung cánh trinh

Say hương say sắc say mùa nắng?

Ôm trọn chiều sim một bóng hình.


Năm qua tháng lại ngày xa mãi

Thiếu một mùa sim tủi với mình

Đất lạnh ở đây trời nhạt nắng

Làm sao ươm nổi một mùa sim.


Hà chính Bình

Vancouver 1983

More...

DỨT LÒNG MÀ ĐI

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 

                 Dứt lòng mà đi


                        
Tặng em TBH

 (Nhớ về đêm từ biệt vợ con cuối tháng 3/1979

 trước ngày trốn khỏi đất nước Trung Hoa)


Sáu năm qua.

Em mỗi cuối tuần hối hả

đầu đường đợi đón anh về

đầu tuần lặng lẽ tiễn anh đi.

dấu tay ăn mòn khung cửa.**


Một ngày cuối xuân

anh đưa em

sang bên trời phương bắc

được gần nhau

sao vẫn chuỗi ngày buồn

giữa bốn bức tường vôi quét dở.


Đêm nay

Lại một mùa xuân

Trái tim bầm rạn vỡ

Anh/một người chồng

để lại em và con gái nhỏ

lời biệt li

chìm vào gió

giữa hiu quạnh

giữa mênh mông.


Những ngôi sao đã trốn từ lâu

Chúng không thể dằn lòng

nhìn vào đôi mắt em mọng nước.

Hàng liễu rũ vào nhau thổn thức

Bầy chó biết điều không sủa nhắng đêm thâu.

Hai tay em lạnh cóng đan vào nhau

ủ vào nơi trái tim buốt giá.


Anh ghì̀ em vào lòng

tìm chút hơi ấm cuối cùng

phút giây giằng co lần lữa

Tia chớp đằng đông

Chẻ không gian hai nửa

Nửa cho kẻ  đi

Nửa cho người ở


Đường đời không ngả hẹn

Tình yêu em trên suốt chặng đường

Bụi nhuốm xám từng cọng tóc

Mi mắt chớp buồn

theo mỗi bước thê lương.


Ai đó nói rằng

Ta đã xa quê hương

Và lần này quê hương càng xa

Ai đó nói rằng

Ta đã xa quê mẹ

Và lần này ta xa quê cha.


Ai đó nói thêm

Nước mắt ta không còn đủ

Đọng lại một giọt mặn

                Đời ta không còn đủ

Chắp thành một mảng màu

Cho em.


Vancouver 03/05/09

Hà chính Bình


(**
Từ 1972 đến 1978 tác giả công tác xa nhà)

More...

chặng đường không quên

By Chủ bút: Hà Chính Bình


chặng đường
không quên          


Tặng vợ Trịnh bội Hiền

(kỷ niệm tháng tư năm 1978 vụ người Việt gốc Hoa hoảng loạn
chạy sang Trung Quốc trước cuộc chiến Trung - Việt tháng hai 1979)


Em còn nhớ?
Mùa xuân năm ấy
hoa không kịp nở
nắng chẳng kịp về
anh vội vã dắt em đi.
 
Cột đèn bên đường
còng lưng âm thầm khóc
nước mắt chảy vàng mặt đất.
"Giã từ"
Lặng lẽ chào nhau.


Em còn nhớ?
Dọc ngang phố nhỏ
dấu chân mình in rõ thuở ban đầu.
Ngôi nhà đổ
Cầu thang chênh vênh gạch vỡ
đón em về
xao xuyến ánh chiều nghiêng.


Trong phút giây riêng
bóng ngả dài trên bức tường ám khói
chúng mình tuy không nói
vẫn biết
mảnh bom cài trên khung cửa
để lỗi hẹn ngày xưa.


Em còn nhớ?
Sân ga buồn
thiếu kẻ đón người đưa
những bóng gầy
chen nhau vào vô định
ai với ai đây
phương trời số mệnh
không một lời khuyên
theo đúng nghĩa con người.


Em còn nhớ?
Dòng sông ngàn năm đó
mối hận thù
chứa chất tự lâu rồi
lịch sử đau thương
tưởng chìm sâu đáy khuất
xoáy nước cuồng khuấy đục nơi nơi.


Đám rêu vàng
bám trên đá cứng
bước chân mình lạnh ngắt trượt thời gian
một ngày đã qua
hay là vĩnh viễn
nơi chôn nhau cắt rốn
đã xa vời.


Em còn nhớ?
một nơi chưa từng biết
là quê hương tổ quốc mình sao?
Cánh đồng nước mênh mông biền biệt
nghĩ người thân lưu lạc chốn nào?


Gà gáy mòn đêm
thâu canh khắc khoải.
Giấc chiêm bao
thoang thoáng giọng ru hời.
Tiếng chó tru/tiếng con người
ngủ/thức.


Đòn gánh khua ngang
đêm rách từng mảng.
Không gian nào còn nguyên vẹn
Cho kiếp đời mang mang.


Hà chính Bình
Vancouver 19/09/2004

More...

Con đường với bốn mùa

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                    





 

Con đường với bốn mùa

                          

Con đường xuyên suốt bốn mùa

Đến lắm niềm vui

Qua nhiều nỗi nhớ

Trong chiêm bao

Tôi day mình trăn trở

Tỉnh giấc còn vảng vất tiếng người xưa.                      



Mùa xuân

Chồi non bỡ ngỡ vào đời

Bài ca sinh thành chưa kịp cất

Gió đã buồn đưa tiễn cánh hoa rơi.

Những cánh hoa vô tư bay lất phất

Có bao giờ biết đến kiếp luân hồi.



Con đường ngửa mình tìm hơi ấm

Ghi nhớ vào lòng những vết chân đi.

Mỗi mấp mô nếm mùi cỏ đắng

Úa một mùa đông

Gượng dậy lúc xuân thì.



Mùa hè

Giông đầu mùa

Sấm rền gõ cửa.

Nhà chao nghiêng

Cơn sốt chớp lòe.

Muôn nhát nước chẻ tua chiều u vữa

Giữa màu mưa thấp thoáng ai về.



Con đường cố vươn dài đỉnh dốc

Mệt một đời nhột nhạt bánh xe lăn

Nắng nung nồng bao lời thề thốt

Không gian buông thả cái khuôn trần.



Mùa thu

Hành trang xám

Treo ngang trời cửa trước

Như đang chờ mang rước bước ưu tư

Lá thư vàng ai gửi thời li biệt

Rợp một mùa xào xạc tiếng giã từ.



Con đường vắng

Tiếng kêu "sầu ô thước"*

Mỏi mắt nhìn

Đâu thấy bóng chàng Ngưu.

Chân mây tím

Dáng hao gầy Chức Nữ

Còn nghĩa gì đâu giọt mưa chiều.



Mùa đông

Thời gian trắng

Đưa tôi vào cõi trắng

Giữa bao loài lạnh giá trắng lòng

Muốn giữ lấy tâm hồn phẳng lặng

Gồng thân run ghì lại với cuồng phong.



Con đường chợt già nua hiu hắt

Ngoảnh lại nhìn

Hóa trắng một giòng sông

Nhánh cây gầy bám sâu vào bờ đất

Giữ chút niềm riêng

Trong chốn không cùng

                         

                    Hà chính Bình

                    Vancouver 06/08/2005

                                                  

* "sầu ô thước" là tựa đề một bài ca thời tiền chiến (ô thước là cầu quạ)

More...

thơ nào cho chúng tôi?

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 

Thơ nào

cho chúng tôi?

Ai viết bao lời thơ

bờ môi hồng bỏng rát

mơn man tình dào dạt.


Ai viết bao lời thơ

vòng tay mềm xiết chặt

giữa nhạc chiều dìu dặt.


Ai viết bao lời thơ

nước mắt ai đã nhỏ

vì cuộc tình dang dở.


Ai viết bao lời thơ

giữa đêm dài mất ngủ

mộng chưa đầy đã vỡ.


Ai viết bao lời thơ...

Chợt thoáng nghe trong gió

" thơ nào cho chúng tôi

Những con người cùng khổ."


Vancouver 03/2008

Hà chính Bình

More...

TÌM VỀ QUÊ HƯƠNG

By Chủ bút: Hà Chính Bình





Tìm về quê hương

  Kính tặng hương hồn anh Trần Lực
(anh về TQ 1978 nay anh yên nghỉ ở Quảng đông)

                   

Tôi chưa kịp tiễn anh
chuyến đò chiều.
Hành trang buồn
anh mang được bao nhiêu?


Thuở xưa
bố anh viết hai chữ “quê hương”
trên một tờ giấy
cất vào chiếc vali đã cũ.

 
Rồi một ngày
ông dán tờ giấy lên tường.
bỏ đi không lời nhắn nhủ
không câu giã từ
khi anh lên hai
anh trai tròn chín.


Rồi một ngày
mẹ anh đôi mắt vô hồn
bàn tay lạnh ngắt nắm chặt tờ giấy
hai chữ “quê hương” đã nhàu.
Hai thân gầy ôm nhau
tuổi mười ba và sáu.


Rồi một ngày
bánh xe ba gác* lăn tròn.
Những giọt “quê hương”
rơi chấm phá trên đường
từ hai khuôn mặt ngu ngơ
nắng hun cháy mất tuổi.


Rồi một ngày
tỉnh lại trong nhà thương.
Có người nói
anh mày chết rồi
tai nạn giao thông
trong túi áo anh mày
chỉ có tờ giấy nát
và hai chữ “quê hương”
.

Rồi một ngày
bánh xe ba gác lại lăn tròn.
Chẳng ai nuôi không
người dưng nước lã.
Lòng thương xót không thiếu
nhưng miếng ăn không nhiều.
Mỗi quán nước nửa đêm là nhà.
Người thân là gió hú là mưa sa.


Rồi một ngày
người ta đến lùa những kẻ vô gia cư
đi trồng cói.
Bát ngát mênh mông
đồng chua nước mặn.
Sóng cắn vào bắp chân
để lại vết răng phèn.
Người trồng bao thân cói
để đan bao giấc mơ.
Anh trồng bao thân cói
đan mảnh đời trơ vơ.


Rồi một ngày
anh nhao nhác
như bao người nhao nhác
ghé vào tai nhau thì thầm.
Những bước chân vội vã
bạn thân trở nên xa lạ.
Tiếng còi tầu định kiếp long đong
"quê hương” nào đến từ những đường cong.


Rồi một ngày
trên bờ đê ngàn ngạt gió
nhìn lại phía mờ xa bên sông lấp ló
nón trắng quang dầu thấp thoáng lùm cau
Đây quê hương hay đó quê hương?
Bước mộng du nối tiếp trên đường
Không gian đâu còn chiều ngược lại.


Yên tâm mà đi
quê cha anh đấy.
Củ khoai nướng dở
rau nhặt ngoài đồng
thê lương một bóng
tro tàn đêm đông.


Hà chính
Bình
Vancouver 21/7/2007
------------------------------------------------------------------------
Chú thích: * Xe ba gác là loại xe chở hàng thô sơ ở Bắc Việt nam có hai càng và hai bánh gỗ vành sắt dùng người kéo và đẩy

More...