NGƯỜI MỸ

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                            người Mỹ

                           
Truyện ngắn của

                                 Hương Thu Huyền


- Hả? Cái gì? Mày muốn gì?
Hắn trừng đôi mắt trắng dã lườm lườm nhìn vào mặt thằng Mike hỏi cộc lốc.
- À... không. Không có gì quan trọng. Tôi... tôi muốn xin anh một chỗ ngủ qua đêm nay ở đây nếu anh không thấy phiền.
- Tất nhiên là rất phiền rồi. Một chỗ ngủ? Hừm...Đ.mẹ không đơn giản và dễ dàng như mày nghĩ đâu. Tất cả đều có giá của nó. Mày vào Hotel thì phải trả tiền thuê phòng. Đúng không nào? Đây cũng là một loại Hotel đấy.
Hắn nhe hai hàm răng trắng nhởn ra cười rồi lại nhìn chăm chăm từ đầu đến chân thằng Mike. Nhìn chán hắn quay ngoắt đi nhặt mấy thanh gỗ và vài miếng giẻ ngấm dầu vất vào cái thùng phuy han gỉ làm ngọn lửa bùng lên. Khói bốc xám xịt hôi nồng nặc.
Trong cái ngõ tối tăm bẩn thỉu này không chỉ có một cái thùng phuy mà có đến vài cái cũng ám khói đen xì như vậy. Nhưng chỉ có cái của hắn và hai cái nữa là đang được dùng như những cái lò sưởi. Xung quanh hai cái kia thấp thoáng mấy người đang giơ tay ra hơ lửa. Hắn độc chiếm cái này.
Lần đầu tiên thằng Mike đặt chân lên đất Mỹ. Không một xu dính túi.
Thật ra nó không có ý đến đây. Mười mấy ngày trước đang lang thang ở biên giới Canada và Mỹ nó bước vào đất Mỹ lúc nào không hay ngay ở khoảng trống đầy cỏ mọc cao đến bụng nó. Không ai phát hiện ra nó. Khi nhận ra không còn đứng trên đất Canada nó mới nảy ý định chu du một chuyến cho biết Mỹ. Nó mò ra đường cái xin đi nhờ xe tải. Có nhiều người khước từ nhưng cũng có mấy người cho nó quá giang từng chặng. Thấy nó đói khát nhiều ông tài thương hại cho nó ăn uống. Đến Seattle tiểu bang Washington nó lại đi nhờ một chiếc xa tải to va dài khác. Tài xế là một ông già vui tính nói cho nó biét xe này chạy đường dài đến tận New York. Nó mừng quýnh.
Thế là nó đến được đây thành phố New York đồ sộ và đầy bụi ô nhiễm. Nó thất thểu. Đói / khát. Bữa ăn cuối cùng của nó vào giữa trưa. Trước khi chia tay ông tài già thết nó một suất McDonald. Đêm nay rất lạnh. Nó không dám nghĩ đến ăn uống. Nó chỉ mong có một chỗ ngủ. Ngủ hè phố? Nó không dám. Đất lạ có thể nhiều chuyện khủng khiếp không lường được xảy ra. Hoặc có thể cảnh sát sẽ tóm nó. Khật khưỡng mãi cho tới khi nó lạc vào ngõ hẻm này. Và nó gặp hắn.
Cuộc đời bụi bặm từ cái năm nó lên mười đến giờ ngay sau cái chết của bố mẹ nó vì một tai nạn ô tô. Nó thường quanh quẩn ở Vancouver Canada. Có một lần nó theo một thằng bạn lớn hơn nó bốn tuổi rong ruổi ba tháng trời ở Toronto miền đông Canada. Sau đó nó trở về Vancouver. Vì mảnh đất đó quá lạnh vả lại cũng chẳng hấp dẫn gì.
Hiện giờ thì khác. Nó đã đến Mỹ. Nó liếc mắt nhìn quanh. Trừ một khoảng sáng loang lổ lập lờ do mấy thùng phuy đỏ lửa hắt ra tất cả chìm vào bóng tối ẩm ướt hôi thối. Ngõ nhỏ này len giữa hai dãy nhà cao tầng đã quá cũ kỹ. Nó chưa từng thấy cái ngõ nào tồi tàn bẩn thỉu khai khẳn đến vậy. Thôi...cũng đành dừng chân ở đây. Nó chẳng có sự lựa chọn nào hơn thế.
- Mày ở đâu đến? Hắn đột nhiên hỏi nó.
- Canada.
- Nhà quê. Hắn cười ré lên như bị ma nhập.
- Mỹ là nhất. Tao có một thằng bạn gốc Hoa ở phố Tầu. Nó nói “Mỹ” theo ngôn ngữ Trung Hoa có nghĩa là đẹp là duyên dáng là văn hoa là lịch thiệp. Thằng nhà quê kia mày hiểu rồi chứ.
Hắn lại ré lên.
Một thoáng ngỡ ngàng thằng Mike im lặng ngắm hắn. Hắn khoảng mười tám mười chín tuổi gì đó. Cùng lắm hơn nó một hay hai tuổi. Da hắn cũng chẳng sáng sủa hơn gì màu da của nó. Thứ tiếng Mỹ của hắn còn pha giọng Jamaica. Thằng Mike cũng được sinh ra và từng sống ở đó. Bố mẹ nó thường kể về vùng đất ấy một cách tự hào. Họ nói Jamaica là quê hương thật đẹp mà cũng thật nghèo. Giọng Anh ngữ của họ mang nặng âm sắc quê hương. Cho đến giờ nó vẫn nhớ và cảm nhận dễ dàng.
- Anh đã đến Canada rồi sao? Nó hỏi.
- Ồ không. Tao chẳng cần biết Canada là cái quái gì cả.
- Có phải anh là di dân đến từ Jamaica không?
Hắn giật mình nhìn xoáy vào mắt thằng Mike trong vài giây rồi lảng ra cúi nhặt mấy mẩu bìa cát tông mấy mảnh ván vỡ một ít rác giẻ bẩn ném vào thùng phuy.
- Không. Tao được sinh ra ở Mỹ. Jamaica hả. Tao chưa hề nghe tên.
- Thế thì lạ thật đấy. Giọng anh còn nặng âm Jamaica lắm mà. Chẳng giống giọng Mỹ chút nào cả. Tôi sinh ra ở Jamaica nên tôi nhận biết được.Thằng Mike thật thà bày tỏ.
- E hèm...Vậy ra mày là dân Canada gốc Jamaica.
Ngập ngừng thêm một lúc lâu hắn chợt tâm sự:
- Mày tinh thật. Vừa rồi tao nói vui thôi. Thật ra gia đình tao từ Jamaica qua Mỹ mới được sáu năm. Bố mẹ tao nghèo quá. Kiếm ăn vất vả mà chẳng đủ sống. Mẹ tao lại ốm đau luôn mà chẳng dám khám bệnh mua thuốc. Vì tiền khám và tiền thuốc quá tốn. Bố tao vừa làm công ở bến cảng ban ngày vừa kiêm luôn kẻ cướp ban đêm. Cho đến ngày ông bị bắt và bị xử tù mười một năm vì chót giết chết một người đi đường để móc cái ví tiền của ông ta. Mẹ tao chết vì bệnh ung thư dạ con một năm sau đó. Đời tao từ đấy bị ném ra đường.
- Tội nghiệp mẹ anh quá. Nếu ở Canada có thể mẹ anh không chết. Vì ở Canada mọi người được vào bất cứ bệnh viện nào mà họ muốn. Bảo hiểm y tế chính phủ bao hết người bệnh không tốn một xu. Họ được đối xử tử tế công bằng và lịch sự.
- Thôi đi. Câm ngay cái mõm khoác lác của mày lại. Mỹ giàu nhất văn minh lịch sự nhất thế giới mà còn chưa được như thế huống hồ đất nhà quê. Tao nói cho mày nghe thằng John thằng bạn thân của tao đây này. Nó là thằng da trắng nhé lại được sinh ra ở Mỹ nữa. Bố mẹ nó cũng là dân cướp đấy bị ở tù lúc nó đang học dở lớp mười hai. Nó có học hẳn hoi chứ chẳng chơi. Chúng tao đặt cho nó cái biệt danh “John Mỹ chính hiệu”. Nó mới đi hoang hơn hai năm nay thôi. À giờ này không biết nó đã về chưa? Mày biết không? Nó nói ngoài người Mỹ ra tất cả là rác. Nó tự hào lắm. Chúng tao không được may mắn sinh ra ở Mỹ như nó. Nhưng dù sao bây giờ chúng tao cũng là người Mỹ rồi. Không Mỹ “chính hiệu” thì cũng là Mỹ “gia công” chứ. Dính hơi Mỹ là oai rồi.
- Thế thằng John có biết Canada không?
- chắc chắn rồi. Một lần kể về Canada nó quả quyết đất nhà quê ấy nằm phía nam châu Mỹ mà lại ở ngay cạnh nước Pháp nữa. Mày nghĩ xem nó có giỏi không? Nó là dân có học mà. Ờ nhỉ. Canada xa thế làm sao mày đến được đây? Ấy chết. Xuýt quên. Mày đang cần chỗ ngủ chứ gì? Mày có mang theo chút tiền nào không đấy? Không à? Hừm...Đ. mẹ. Thôi được. Nể tình đồng hương. Đêm nay mày ngủ với tao ở xó kia. Góc của thằng “John Mỹ chính hiệu” kề đấy phía tay trái.
Thằng Mike nhìn theo ngón tay hắn chỉ. Đó là một mảng tối đen mịt mùng.
Ném thêm vài mẩu gỗ vào thùng phuy hắn bước xăm xăm về phiá hắn vừa chỉ. Đột nhiên thằng Mike nghe tiếng hắn gầm lên tục tĩu:
- Đ. Mẹ thằng “John Mỹ chính hiệu” này. Đã ngu bẩn lại nhát nữa. Sợ ma không dám mò ra bãi rác kia mà ỉa chứ gì? Làm ngay một đống ở đây. Thối đéo chịu được.
- Ha. Thằng mọi Jamaica này. Mày dám ngoác mồm chửi bố mày hả? Đ. Mẹ mày chứ. Tại sao mày không cút ngay về xứ nghèo đói khốn khổ khốn nạn của mày đi. Chẳng lẽ mày không biết mày đang đứng ở đâu và trước mặt mày là ai sao? Tao là “John Mỹ chính hiệu”. Tao muốn ỉa đâu cũng được. Không những trong nước Mỹ mà ngay cả ngoài nước Mỹ. Thằng nào mè nheo tao bắn vỡ sọ.
Thằng Mike lầm lũi quay lưng đi được một quãng đường khá xa. Những tiếng chửi bới lẫn nhau của hai thằng Mỹ con ấy quyện mùi khăn khẳn từ cái ngõ bẩn thỉu tối tăm vẫn còn bám theo.Đoành. Một tiếng nổ khô đanh vọng tới từ đằng sau.

     Vancouver 1999  

More...

sông Thương

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 


                      Sông thương

                                       Đã hơn mt ln em nghe anh k
                                       Chuyn sông Thương chn non xanh
                                       Tht xa mà như k bên ngõ
                                       Đường vào lòng em đường ti tim anh.

                                       Mt sáng trên chuyến xe
                                       S đưa anh tr li ging đường
                                       Gia đám đông giơ tay vy gi
                                       Anh thy trong mt em
                                       Trong đục đôi dòng
                                       Sông Thương mt thu
                                       Lp loáng mênh mông . . . 

                                       Mt chiu hè min trung du Bc b
                                       Nh em . . .
                                       Đón gió đồng hoang
                                       Mà ng . . .
                                       Hơi em th t vùng bin
                                       Đỉnh Tam đảo m xa đội chút nng vàng
                                       Gii la tím vt ngang tri thêu chim lc t
                                       Đất  nước quê hương trong mùa la đỏ
                                       Ri thiêu mm xanh ước mơ
                                       Chia mi con người thành hai na
                                       Na gian ngoan và na di kh. 

                                       Anh thy em và thy em rt rõ
                                       Vn âm thm thanh thoát ngây thơ
                                       Trên bến lnh đôi dòng l nh
                                       Sông Thương mt thu
                                       Trôi xuôi lng l . . .
 
                                       Anh chưa qua sông Thương
                                       Nhưng lòng anh biết nh
                                       Anh chưa ung nước sông Thương
                                       Nhưng biết ngt đậm đà
                                       Bi sóng lòng anh cun trào theo sóng nước
                                       Bi tình anh cha trn mi tình xa. 

                                                    Hà Chính Bình  
                                                    
Hà Bắc 1972

More...

ĐẾN HẸN KHÔNG LÊN

By Chủ bút: Hà Chính Bình

 Đến hẹn không lên

Đất đỏ
bi m
bng bnh n hin.
Vương theo anh sut kiếp phong trn.
Hai mươi lăm năm nh v Quan h.
Đến hn không lên
em đã khóc thm?

 *   *   * 

Ngày y.
Quê hương
gia mùa hè chinh chiến.
Khóm tre già phơi tóc xém
im lìm.
Mây ht hong kéo nhau v bin.
Nng ngp ùa thiêu nát đất chân chim.

 *   *   * 

Ngày y.
Em anh
bên nhau bn rn.
Khói trà thơm e p quyn quanh thm.
Vê gu áo xoăn tròn em thn:
Lá thư đầu anh nh viết cho em.”

 *   *   *
 
Ngày y.
Anh đi.
Hương trà li.
Tui hc trò sao vi vã mau quên.
Qua ch Ch
l
i đến bến Đông xuyên.
Sóng p oà xóa hình em -Tt c.
Bánh xe lăn...
Đường gng lưng che nng lóa.
Gi chút tình em.
Mch nước mát trinh chuyên.

 *   *   *
 
Ngày y.
Anh đi.
Mt em qung thêm nếp nh.
Ga vng người.
Gió lc ging gi chiu.
Em c đợi...
Tàu không bao gi đến.
Thép đường ray bom xé xon.
Cô liêu.

 *   *   *
 
Ngày y.
Anh đi.
Hai mươi lăm năm qua.
Nay anh bun nơi x l.
Chuyến đò ngang ca đứt khúc tình.
Máu ta
dt d con nước đỏ
xô mnh đời em từ đó lênh đênh.

 *   *   * 
Anh mơ
v Đông xuyên
tìm người thu trước.
Đến ch Ch
đi mt dáng thân quen.
Mây hi h đưa em v xóm cũ.
Na đường mây lc mất
bóng hình em.

 *   *   * 

Đất đỏ
bi m
bun vui Quan h.
Hai mươi lăm năm
ai hn? ai lên?

 Hà chính bình
Vancouver04/1995 

More...

hồn lá

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                       hồn lá


                     Hà chính Bình


                            Anh về rủ hạ vào mùa

                             Đếm hoa bàng hé lưa thưa khép rèm

                                    Gió lay mưa rụng bên thềm

                                 Lá vờn với lá cành êm cọ cành

                                    Trái bàng thơm rớt tay anh

                                Chia em một nửa in vành trăng xinh

                                    Khoé cười đôi mắt lung linh

                               Ngập ngừng e ấp sợi tình vương mi

                                      Đã yêu thề thốt làm chi

                             Vòng tay gom lại những gì cho nhau.

                                  Bàng nghiêng nghiêng lá thì thào

                          Chứng nhân cho cuộc tình trao mặn nồng.

                                  Hạ đi - người cũng sang sông

                           Tựa cây bàng mắt em trông dõi người

                                  Bàng thương em quá - Em ơi!

                               Mấy mùa úa lá trách đời bạc đen

                                     Nhớ tình lay lắt ánh đèn

                              Bóng người con gái in lên thân bàng

                                 Ngày mưa đêm gió phũ phàng

                                Vai run lá phủ ướt loang giọt đời

                                Không gian bóp chết giọng cười

                           Mây đen khiêng xác mặt trời đem chôn.
                                 

                              “phương xa”* ai nhận chiều hôm

                            Bức thư không chữ mang hồn lá bay.


                                       Vancouver 1-7-1995

                       “Phương xa”*: Bút danh của người con gái  

More...

MẸ

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                                      Mẹ

                                 Hà chính Bình              
                                                                                      
                                                                 Mẹ bưng bát cơm
                                                                 đôi bàn tay run.
                                                                 Hạt cơm chênh chao
                                                                 lăn qua miệng bát.
                                                                 Nhiều con mắt đổ dồn
                                                                 ngơ ngác...
                                                                 Ngập ngừng trên mặt mẹ
                                                                 một giọt buồn.

                                                                 Ngày nào...
                                                                 Đàn con đang ôm tròn giấc ngủ.
                                                                 Mẹ ra đi
                                                                
vội vã
                                                                 
khẽ khàng.
                                                                 Nhìn con mẹ nhủ
                                                                 tối nay cơm bớt độn khoai lang.

                                                                 Những cọc nắng găm trên mặt đất
                                                                 phân chia ngày/đêm.
                                                                 Từ đêm qua ngàymẹ bước sang.
                                                                 Một bên quang thúng
                                                                 còn đong đầy bóng tối
                                                                 bên kia đã xênh xênh nắng vàng.
                                                                 Mẹ ngược xuôi.
                                                                 Gan bàn chân dầy thêm trên dăm đá.
                                                                 Vài chục cây số chợ phiên.
                                                                 Đôi vai nặng nhấp nhô niềm vui lạ
                                                                 thoángi ánh mắt chiều mong mẹdưới hiên.

                                                                 Chiến tranh triền miên.
                                                                 Lửa!!!
                                                                 Ngày và đêm.
                                                                 Lửa!!!
                                                                 Mặt trời phủ mặt
                                                                 Lửa!!!
                                                                 Mặt trăng bốc hơi.
                                                                 Lửa!!!
                                                                 Mẹ lạc giọng:các con ơi!

                                                                 Thời gian cõng gió Lào rong chơi
                                                                 trên cánh đồng cháy xém.
                                                                 Sông Lam cạn giòng
                                                                 khóc không thành tiếng.
                                                                 Núi Thành trọc đầu niệm Phật
                                                                 cam nhẫn một đời.
 
                                                                 Mẹ ngồi đó trong cơn rên khẽ
                                                                 đếm hạt đơn côi
                                                                 nhặt thời gian còn lại.
                                                                 Lời ru đọng trên môi.
                                                                 Môi đã héo
                                                                 lòng thổn thức.
                                                                 Mẹ lần theo kỷ niệm
                                                                 giữa quê người
.
 
                                                                Vancouver 09/1995

More...

chuyện thường

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                     Chuyện thường

                         Hà chính Bình

                                Kỷ niệm ngày về thăm Hải phòng
                                        năm Giáp Tuất 1994

                           “con mồ côi không nơi nương tựa.
                            Cắn cỏ lạy bà ông đoái thương.”
                            Co ro em gái chưa mười tuổi
                            Chới với giơ tay hứng bụi đường.

                            Ngược xuôi tất bật người qua lại 
   
                         Sắm tết chiều nay hoa với hương.
                            Ngũ quả mâm đầy tay xếp khéo
                            Chuông nguyện ngân nga lạnh giáo đường.

                            Trẻ nhỏ mồ côi ai biết nhỉ?
                            Mất mẹ không cha – đó – chuyện thường.
                            Khép nép run run che vạt rách
                            Tết. Em về đâu giữa chiều sương?

                            Mắt em màu nâu mang màu đất
                            Đất ôm xác mẹ đã năm trường.
                            Mắt em màu xanh mang màu biển
                            Biển vùi thây cha dạt trùng dương.

                            Trẻ mồ côi không nơi nương tựa.
                            Chuyện đó thời nay – chuyện quá thường.

                                    Vancouver 24/03/1994.

More...

âm hưởng xưa

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                     Âm hưởng xưa

                                 tặng nghệ sĩ vĩ cầm Trần thu Vân

                                Em chấp chới giữa trập trùng biển mộng
                                Bến hư vô em ghé bao giờ?
                                Nét tài hoa em kết đời thăng giáng
                                Buộc trái tim đau ném chỗ bơ vơ.

                                Căng dây đàn em phơi chùm kỷ niệm
                                Trái dẫu khô thêm chát ngọt trong hồn
                                Đà Lạt ơi! em khóc mùa sao rụng
                                Đêm chợt đen em lạc lối cô đơn.

                                Ngón tay thon em vuốt dài mơ ước
                                Tây tấy đau lớp lớp chai đời
                                Cái trắng đen lưới tình giăng giăng mắc
                                Cái kép đơn nhoà nhạt bóng chơi vơi
                                Cái nốt lặng không còn câm lặng
                                Rơi hoang mang khuấy động mặt hồ
                                Lời than thở ngàn năm nay trỗi dậy
                                Nâu nẫu buồn nhao nhác lá thông khô

                                Âm hưởng một thời xói mòn lối cũ
                                Xiên xiết rên bóc lở gạch hoang tàn
                                Thác Cam Ly tóc dài buông khe đá
                                Ôm xác rêu vàng nhờn nhợt trước gương trăng 

                                Em ở đâu? Cuối trời mộng mị
                                Gói hành trang trói nặng vai mềm
                                Gió đã lặng thuyền neo cửa bến
                                Góc phố nào thầm gọi bước chân em.

                                          Vancouver 08/1996 

                                         
Hà chính Bình 

More...

trail

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                                trail

               Hà chnh Bình

                                                   Qua lại lại qua cũng chỉ mấy con đường
                                                    Nơi mới đến đã thành xưa cũ
                                                    Giòng sông chưa phải mùa mưa lũ
                                                    Dù cạn lòng vẫn mang trắng hơi sương.

                                                    Phơi cô đơn trên lối tìm cô đơn.
                                                    Vòng vèo mịt mờ ngược lên dốc núi
                                                    Tò mò nghe suối trao tình sỏi cuội
                                                    Gạn trầm tư sâu lắng tiếng hao mòn.

                                                    Cỏ may vươn cao gọi mùa nắng gội
                                                    Gió  ươm cây gửi sắc hương đời
                                                    Ta chưa kịp biết tên em dù chẳng vội
                                                    Xứ lạ cùng ai cặn kẽ vết chim trời.

                                                    Có phải nơi đây nhiều đường ngang dọc
                                                    Kẻ tìm vàng xưa vượt thác băng đèo
                                                    Dẫm nát cỏ in vết hằn khó nhọc
                                                    Để ngày nay đậm nét tên ‘’ Trail’’ *.
                                                    ‘’Warfield ‘’** chiến địa linh hồn chết
                                                     Vẫn chưa nguôi gào thét tiếng oan khiên
                                                    Giành tranh nhau bởi trong từng nắm cát
                                                    Còn ngời lên nhấp nhoáng ánh kim tiền.

                                                    Em tựa thân mềm trên đá cứng
                                                    Soi gương xanh trong bọt trắng trầm luân
                                                    Xoáy nước xoay tròn muốn ngược về chốn cũ
                                                    Một giòng xuôi gọi réo
                                                    Thác gầm.

                                                    Đưa tay đơm một chiều chờ đợi
                                                    Quê hương đâu ? anh ngả mũ nghiêng chào.
                                                    Quê chẳng có thôi em đừng mời gọi
                                                    Anh đi tìm trong tiếng gió lao xao.

                                                                                 Trail 2001

   * Trail : Tên một thị trấn nhỏ ở miền đông tỉnh bang B.C. Canada - Tiếng Anh có nghĩa là đường mòn.
** Warfield : Tên một thị trấn cạnh Trail . Xưa là nơi khai thác vàng.

More...

cái gì em còn lại

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                                             Cái gì em còn lại 

                                             Tặng Hồng Hà
                                             
                                 Cái gì em còn lại?
                                                       Dù sông chẳng đổi dòng
                                                       và tên em vẫn vậy
                                                       tên sông.

                                                       Cái gì em còn lại?
                                                       Phù sa bào xót lòng
                                                       Đôi bờ em lở mãi
                                                       Dềnh sóng gọi trăng suông.

                                                       Người bảo ngày em đi
                                                       vào mùa hoa rực rỡ.
                                                       Hoa lòng em có nở?
                                                       Chiều hoang úa xuân thì.

                                                       Người bảo ngày em về
                                                       Lá buồn bay trước ngõ
                                                       Tình em mùa gió trở
                                                       Thu hấp hối đầu hè.

                                                       Em từng mơ biển lớn
                                                       đổ dòng ngọt phù sa.
                                                       Ngơ ngác ghềnh sóng dại.
                                                       Bọt đời đau nhạt nhòa. 

                                                       Cạn lòng ôm cồn lạnh
                                                       Trời nghiêng chiều qua đông
                                                       Mây thương em chở nắng
                                                       Nắng ngã vào hư không.

                                                       Cái gì em còn lại?


                                              Hà chính Bình
                                              1996 Vancouver 

More...

có nghĩa gì đâu

By Chủ bút: Hà Chính Bình

                     Có nghĩa gì đâu

                                          Hà chính Bình


                                             Tạo hóa đưa em vào cõi sống
                                             Chập chững từng bước mộng du xa xôi
                                             Chắp nối nhiều khoảng cách vụn vặt
                                             Mà em cứ ngỡ đó là đời.

                                             
Em không duyên với hoa màu trắng
                                             Em không duyên với hoa màu hồng
                                             Em không duyên với bất cứ loài hoa nào - Tất cả.
                                             Chỉ vì em là đêm tối mịt mùng.

                                            
Em chưa kịp thấy bình minh ló rạng
                                             điểm sơ khai của buổi ban đầu
                                             của muôn vàn ước hẹn
                                             vội vã niềm vui và quằn quại nỗi đau.

                                            
Em chưa thấy con gió khóc
                                             để lại vết nhăn trên phiến lá đổi màu.
                                             Em chưa thấy nụ cười đọng giọt
                                             của ngàn giấc mơ trăng sao.

                                             Em không biết hơi ấm mơn man lòng khát vọng
                                             từ đâu? Ở chốn không cùng?
                                             Hơi thở chính mình dội vào khoảng khắc
                                             Kiêu hãnh đi tìm. Lạc lối mông lung.

                                             Em chỉ là em - con tầu mòn mỏi
                                             Qua mỗi ga thêm vết xước hành trình
                                             Dẫu em cố lấp bởi màu son phấn
                                             Có nghĩa gì đâu khi đã mất ân tình
.
 

               Vancouver 09/07/00

More...